Mọi thứ đang trôi về những ngày cuối cùng của quý I năm 2008, những tháng đầu tiên của một năm với nhiều khó khăn, vất vả, không mong đợi. Chẳng riêng gì ở VN, con người ta ở khắp nơi trên trái đất đang có quá nhiều vấn đề để lo lắng, để ưu tư. Kinh tế, tài chính, lương thực, nhiên liệu, khí hậu... khiến các tổ chức thế giới đang phải cơ cấu lại nhiều chương trình mang tính chiến lược trên khắp toàn cầu.
Trở lại chuyện đất nước mình, vào thời điểm gần cuối năm vừa qua, năm 2007, chính phủ Trung Quốc bỗng nhiên“giỡn mặt”, công bố tỉnh queo bản đồ hành chính đảo Hoàng Sa của nước ta, một động thái ngạo mạn, khinh thường đến tận cùng, coi cả đất nước VN như rơm như rác! Dẫn đến việc ông Lê Dũng ở bộ ngoại giao ta phải có bài phát biểu đáp lại trên Thời sự VTV1, người dân trong cả nước đều được biết.
Hay quá, lịch sử như được hâm nóng lại từ đấy. Ai là người VN, đang sống, ngay hôm nay và cả mai sau, còn nợ ngàn lần và nhiều hơn thế nữa, những anh linh biết bao anh hùng lịch sử, cùng những chiến sĩ, của cả hai chính thể khi đất nước còn bị chia cắt, đã anh dũng bỏ mình vì sự toàn vẹn lãnh thổ cho quê hương VN. Còn bao nhiêu hồn ma người Việt chưa thể siêu thoát, còn vảng vất ngày đêm quanh những vùng biển đảo, biên giới từng bị quân Trung Quốc xâm lược.
Rồi, măc cho mọi thứ khó khăn, khổ sở, phiền nhiễu… nhưng, trong điều kiện hết sức hạn chế đó. Ta cứ tạm cho rằng vào những ngày ấy, độ cuối tháng 12 năm trước, ít ra cũng đã có những người VN, họ có được 2 lần, 2 lần được phơi gan, phơi ruột, bày tỏ ít nhiều lòng yêu tổ quốc, dân tộc, ý thức một cách sâu sắc hơn về sự toàn vẹn lãnh thổ, đồng tâm nhất trí, muôn lòng như một, tất cả mọi con người VN này như thể sẵn sàng đổ đến giọt máu cuối cùng cho niềm tin thiêng liêng, cao cả ấy.
Trong những biến động vừa qua gây chú ý của toàn thế giới, khi các sư sãi cùng dân Tây Tạng bị lính TQ đàn áp, tôi như nhìn thấy đâu đó trong họ, hình ảnh dân tộc VN mình, lòng rưng rưng ngậm ngùi, xót xa niềm thương cảm… Hơn nửa thế kỷ, một triệu hai trăm nghìn sinh mệnh người Tây Tạng đã hy sinh, cho nỗi khát khao độc lập rất chính đáng của dân tộc họ, nhưng chính quyền Bắc Kinh chắc chắn rồi, họ không bao giờ để người Tây Tạng có cơ hội để ngủ mơ, dù chỉ là một phút giây ngắn ngủi.
Đến chuyện rước đuốc Olympic 2008 đang đi vòng quanh thế giới. Không kể những điểm tiêu biểu, đình đám như London, Paris hay San F.. nơi mà ngọn đuốc đi qua cùng những con số đáng nể, 18 nghìn cảnh sát, an ninh chìm nổi, barie và hàng rào kẽm gai, súng và cả thiết giáp, trực thăng quần thảo trên trời...Còn tại Nepal, tôi mới nhìn thấy trên truyền hình chỉ vài phút trước đây, chính quyền Nepal vừa tuyên bố sẵn sàng shooting không thương tiếc!!
Để ý một chút, ta thấy, khi người Tây Tạng lưu vong biểu tình với quy mô ngày càng lớn bao nhiêu thì đồng thời ngay lập tức Bắc Kinh cũng cân bằng lực lượng, bằng việc huy động đông đảo đội quân cờ đỏ, họ có mặt mọi nơi, như thể muốn ăn tươi nuốt sống, muốn xé tan hết dấu vết của những lá cờ Tây Tạng, những hình ảnh Đức Dalai Lama được người ta rước trước ngực với lòng cung kính., họ muốn nhổ toẹt, họ gọi đức phật sống của người Tây Tạng là "bè lũ..." Đồng thời tôi cũng không bao giờ quên tấm biểu ngữ thật đẹp đẽ, được làm trong suốt để có thể nhìn nó từ mọi phía, bay phấp phới trên cầu Golden Gate lộng gió ở San Francisco. Ý nghĩa của hàng chữ "MỘT THẾ GIỚI, MỘT ƯỚC MƠ, TỰ DO CHO TÂY TẠNG" như thể những cái gai đâm xuyên vào mắt hàng tỉ người Trung Quốc.
Láng giềng gần ta là Thái Lan, Malayxia không đến nỗi gặp cơ hội "đình đám" kiểu như vậy, nhưng họ rất tự nhiên bảo vệ an toàn cho ngọn đuốc đồng thời chấp nhận cho người ta biểu tình trong trật tự để bày tỏ một cách ôn hoà, đó là cách xử sự đúng mực của một xã hội dân chủ, tiến bộ, cách xử sự của con người với con người trong thế kỷ XXI.
Chỉ cách đây vài giờ, đuốc Olympic 2008 rời Kuala Lampur để qua Indonexia, thêm vài điểm nữa rồi vào ngày 29 này sẽ đến VN…Rồi, cũng những nghi thức rước đuốc quen thuộc như mọi nơi, 2 hàng Siêu vệ sĩ mặc bộ đồ xanh trắng, vẻ hiền hoà nhưng luôn sẵn sàng cho ai đó nếm những thế võ độc nhất vô nhị, gây chấn thương, bại liệt cột sống tại chỗ. Còn chính phủ ở VN ta, các ngành các cấp cũng sẽ cam kết bảo vệ thành công sự an toàn cho ngọn đuốc Olympic như các nơi khác
Trước giờ đón đuốc, mọi người VN đang nôn nao hướng về Sài Gòn. Mừng vui, hớn hở, vinh dự, tự hào vì, trong ngọn lửa ấy, có sự sống của chính từng con người trên khắp thế giới hợp lại.
Để xem, dân Tầu sẽ kéo sang đông nghịt để to mồm cổ động, kệ bố tụi bây, bà mầy cóc cần để ý, mọi người dân VN sẽ chỉ quan tâm, chú ý tới những lá cờ Tây Tạng...Có nhiều thứ khác, hay ho, lý thú hơn lá cờ Tầu sẽ xuất hiện trên bầu trời Sài Gòn, tại sao lại không ?
Một cái gì đó đang ngổn ngang, hỗn độn trong tôi. Đuốc chưa đến nhưng mọi thứ đang nóng dần, nóng dần...Tôi đang nôn nao, mường tượng cảnh lễ rước đuốc tại Sài Gòn, trước ống kính máy quay của các hãng truyền thông quốc tế, thế giới họ sẽ biết gì, hiểu gì về mối quan hệ giữa Trung Quốc với VN ?
Còn 7 ngày nữa. Hừm! để bớt căng thẳng, ngay bây giờ đây, tôi sẽ lôi giấy bút, viết thật to, viết rõ ràng những hàng chữ như tôi từng ước ao từ lâu:
-Hoàng Sa – Trường Sa belong to Việt Nam!
-Trung Quốc đừng ỷ lớn hiếp nhỏ, đừng lấy thịt đè người!
-Trung Quốc phải xấu hổ với thế giới vì ý đồ thôn tính từng phần đất của VN!
-Hãy trả lại những phần đất Trung Quốc từng chiếm đoạt của VN!
-Trung Quốc chưa bao giờ xứng đáng là nước lớn!
- Trung Quôc tổ chức Olympic là sai lầm của ông chủ tịch IOC!
-Shame on China!
-Kịch liệt phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ Việt Nam!
-Trung Quốc miệng NAM MÔ, bụng một bồ DAO GĂM!
-Don't believe China!
-Người Việt Nam yêu đất nước Việt Nam - thù quân bành trướng Trung Quốc đời đời kiếp kiếp!
