Cách đây hơn 9 năm, tôi thay cái con ngựa sắt cà khổ 50cc, second hand bằng việc mua xe này, xe mới toanh, 25 triệu 500 nghìn chẵn.
Tôi thích vì nghĩ nó sẽ tốt, bền, gọn nhẹ, chẳng mốt mét gì lắm nhưng cũng không đến nỗi. Mặc quần áo bụi đời cưỡi nó cũng được mà có chưng diện hoành tráng cũng OK luôn. Nó đấy, chiếc Max màu xanh dương...
Sau nhiều năm như đã kể, chiếc xe tuy bề ngoài trông đà lắm vẻ phong trần gió bụi, cũ kỹ ít nhiều nhưng nội tạng vẫn ngon lành, đúng như tôi nghĩ. Qua bao năm tháng vẫn tận tụy theo tôi đi khắp các nẻo, tôi nghĩ nó tốt phần cũng vì ít phải chở (đèo) ai ngồi sau, nhưng chỉ có năm vừa qua tôi can tội bóc lột sức lao động của nó nhiều hơn bao giờ cả.
Ông con tôi vô lớp 6, cái tuổi lỡ thầy lỡ thợ thiệt khổ. Đi đến trường mới phải qua khoảng chục cái ngã tư, chỉ có mỗi 1 cái có đèn đỏ, rồi đến cái ngã bảy ngay trung tâm thành phố, ngựa xe như nước, ào ạt suốt ngày, thấy ớn lạnh nên tôi phải gồng mình làm tài xế suốt năm, đón đưa sáng chiều rạc cẳng, bù lại cho mấy năm tiểu học, trường gần nhà, đi bộ chỉ vài phút.
Lúc ấy tôi đổ ứ ự đầy một bình, kim báo lút cán, mất đâu khoảng chưa đầy 2 chục nghìn. Năm tháng trôi qua, dần dà giá xăng leo từ từ, trước ngày lên giá "nhảy sào" vừa rồi, tôi đổ hết hơn bốn chục. Hôm qua kim báo nằm sát đáy, tôi ghé lại cây xăng, đổ xong móc ra tờ 100 và được thối lại 35 nghìn.
Từ khi xăng dầu thế giới rục rịch mắc mỏ, đầu tiên có độ hai mấy đồng Mỹ, đến lúc nằm ở ngưỡng bảy tám chục đồng, ai cũng tưởng đây là đỉnh rồi nhưng đều nhầm tuốt luốt. Nó đã chễm chệ ở mức gần trăm rưỡi 1 thùng. Nam mô a di đà
Đến nước này thì chẳng ai chỉ ai sất, mấy bác chính phủ khỏi kêu gọi hô hào gì cho tốn hơi. Người người bây giờ (loại trừ mấy bác đại gia, trọc phú) người nào không biết tiết kiệm xăng dầu mới lạ cơ. Đến giàu có sung túc đệ nhất như người Mỹ, Anh mà còn phải tính toán, dẹp bớt xe cộ, đi nhờ, đi ké xe của nhau cho đỡ hao chứ huống gì cái loại dân quèn An nam mít nhà ta.
Đi làm bình thường hay bất thường, cứ dắt xe ra đường đều tự thiết kế sẵn lộ trình, đi đâu đi đâu, chỗ nọ chỗ kia, trước sau cho hợp lý, tránh chuyện đi vòng vèo lả lướt tứ tung như ngày xưa nữa. Kiểu đi này tôi gọi là kiểu "một đi không trở lại", thậm chí tôi còn "đì dai" cả đường đi, lối về của mọi người trong nhà, quyết không để phí chút nào hiệu quả của những "giọt xăng thế kỷ" Ví dụ, thay vì xách xe chạy đi mua cái bóng đèn, ống keo...hay sợi dây xích chó, thì tốt nhất tôi để đó, ngày mai, ngày mốt, ai có lộ trình liên quan thì được lãnh công vụ, sau đó cứ thế mà mang về theo đơn đặt hàng của tui.
Hu hu, như vậy có nghĩa là nếu đang tự nhiên mà hứng chí thích làm cái gì, hoặc cần làm cái gì cũng phải biết tiết kiệm, tiết kiệm mọi sự đi lại có nghĩa là tiết kiệm hết mọi sự trên đời. Phải biết chờ đợi đến lúc mới được thể hiện chứ không phải bạ đâu làm đó, thích đó như bình thường trước đây (kiến bò bụng, stop here để vô bếp chút, rảnh rỗi gõ tiếp)

No comments:
Post a Comment
Gửi cả niềm vui nỗi buồn