Opening Cà Phê Tí Tách's Blog

Showing posts with label nhànướcbảođâuthờidânlàmđấy. Show all posts
Showing posts with label nhànướcbảođâuthờidânlàmđấy. Show all posts

Friday, 21 December 2007

Dân ngoan.




Một "chăm phần chăm" dân tình ta đội mũ bảo hiểm (MBH)! Bước ra đường bây giờ, thử đảo tới đảo lui, đảo đến toét mắt ra cũng chẳng tìm thấy trên đầu người nào thiếu MBH, không biết ở các thành phố khác hay ở các vùng quê họ thực thi quy định này của chính phủ ra sao nhưng nơi tôi ở thì nghiêm thật!

Thế mới biết tiền bạc tuy mất giá đến đâu nhưng một trăm năm mươi nghìn kể ra hòm hòm mà đi chợ mua rau cà mắm muối cũng nuôi đám con nhà nghèo được đến dăm bảy ngày chứ không đùa. Nếu nhỡ có bị đau bụng thổ tả hoặc con bị sốt nóng, lên cơn động kinh gì, cái Phác-ma- xi chỗ kia thôi, cách nhà chỉ năm bảy căn nhưng có vội đến đâu, vắt giò lên cổ thì cũng nhớ nằm lòng là thượng ông Bảo hiểm ấy lên đầu rồi hẵn đi cho đỡ rách việc!

Thấy dân tình ngoan ngoãn chấp hành, nghe lời răm rắp, các quan chức Ủy ban ATGT quốc gia xoa tay hoan hỉ .. có khi bây giờ các ông lại chẳng đang khui sâm banh ăn mừng thành công vì ghi được điểm mười với chính phủ. Hào hứng thế này không khéo các ngài lại tiếp tục cho ra tiếp luật về Áo bảo hiểm, Quần bảo hiểm, Giày dép bảo hiểm nữa thì ...! Lạng quạng nhỡ biết đâu chính phủ VN ta được thế giới đưa vào bảng xếp hạng "Tốp ten" những nước biết thương, biết lo cho dân thì sao nhẩy ? Đừng nhé,"Xì tốp hia" thôi, các bác cho em can ạ!

Còn thì chưa kể vô số các công ty sản xuất & kinh doanh MBH đang ngày đêm rủng rỉnh đếm tiền, mấy mươi triệu cái mũ, nói chính xác là hăm mốt triệu cái chứ tưởng chơi! Có bao nhiêu tỉ bạc tiền lãi từ MBH được người ta thu vào nhẩy? Những ai, ở đâu được hưởng lợi nhiều nhất nhẩy? Biết chết liền!!

Ái dà, dân tình chấp hành kiểu này chỉ có ...báo hại các bác CA lập chốt kiểm soát ngồi chơi xơi nước, đuổi ruồi cả ngày có khi chưa xé được tấm biên lai nào! Buồn nhỉ, ai mà muốn ngồi không thế đâu nhưng Xếp đã bảo rồi, kế hoạch là trường kỳ kháng chiến chứ chả phải phong trào, chả phải mì ăn liền, chả phải đầu voi đuôi chuột như những lần trước đâu, nhẩn nha mà làm, nhớ đấy!

Chết chửa! Nhắc đến công an lại cứ khoái nói chuyện, có ối chuyện về các bác "Công an là bạn của dân", chả nói thế nào được.

Ngày xửa ngày xưa ấy lúc tôi mới tuổi đôi mươi, mỗi khi có việc lên đến CA phường: Khổ thân em, biết rồi! Ti tỉ sự khó đang chờ mình đây... Này nhé, co tay gồng con chuột (nhắt), nghiến răng (kèn kẹt), miệng ngậm bồ hòn mà như ngậm kẹo "Súc-cù-là Em Em", miệng lẩm nhẩm: Cố lên, tất cả Vì tương lai con em chúng ta!

Đến nơi rồi nhớ"vào vai" cho thật lễ phép, nhu mì, một thưa..., chứ đến hai ba thời cũng cứ thưa nốt. Vậy, kiên trì đi đi lại lại, rã giò rã cẳng, vã mồ hôi hột vì một loại giấy tờ gì đấy là chuyện thường tình!

Cách đây khoảng hơn 4 năm, khi bị mất thẻ CMND tôi lo đi làm lại. Lóc cóc đi từ 6 sáng, vì nhân dân đi làm thẻ quá đông mãi đến 1oh trưa mới đến lượt. Cả đời từ lúc cha sinh mẹ đẻ chỉ mới được làm CMND có một lần, lại không thấy nơi nào hướng dẫn chỉ bảo gì sất thì ai mà biết! Bác CA xem giấy tờ của tôi rồi phán: Thiếu rồi, về bổ xung ở CA phường!

Báo hại tôi mất thêm cả ngày nữa chen lấn chầu chực để nộp lại. Khoảng hai ba hôm sau lấy vân tay, rồi đến chen lấn để chụp ảnh, nửa tháng sau mới có được cái thẻ! Ai đã khổ vì nó rồi khắc biết, quý hơn vàng, quý nhất trên đời còn gì!

Ngày nhận thẻ, nhìn nó mà cứng họng, đến nổ đom đóm mắt! Đồ cái thứ phó nhòm thổ tả, cái đồ phó nhòm ăn hại đái nát! Chút dung nhan thầm lặng của bà lặn đâu mất, chỉ thấy vêu trên cái CMND một con mẹ ốm đói, hốc hác và mốc meo như nạn nhân nạn đói Sô-ma-li đi lạc qua xứ Việt! Lại thêm một lần nữa nghiến răng! Giờ thì có đi đâu, làm cái gì cũng phải xài đến"con mẹ" ấy! Nỗi ám ảnh hay "Niềm đau chôn dấu" ?

Bẵng đi một thời gian khá dài ít có dịp, mới hôm qua tôi lại lên đường tái ngộ...CA phường để xin gia hạn tạm trú nộp Sở điện lực. Nhà tôi xưa nay vẫn dùng tiêu chuẩn điện của 3 hộ, nếu trễ hạn mất toi một hộ điện, lấy đâu ra để còn rủng rỉnh mà ngồi "anh tẹc nét"!

Vào gặp bác ngồi bàn làm việc, tôi trình giấy tờ, bác ta nhìn rồi cầm bút viết ngay, viết xong đóng dấu cái cụp chỉ trong 3 phút ( chỉ chậm hơn ta click chuột một tí thôi). Đưa cho tôi tờ đơn đã ký và bảo : Nộp cho 1 nghìn!

Tôi ngớ ngẩn lắm nên chả biết nhà nước ban hành cải cách từ thưở nào mà thủ tục nhanh gọn bất ngờ thế nhỉ!!

Cảm động quá, mở ngay túi xách để tìm tờ bạc một nghìn, chỉ có vài đồng cắc năm nghìn thôi! Lục qua ngăn túi bên kia tôi thấy có vài đồng giấy bạc cũ bèo nhèo... à đây rồi! 3 tờ giấy bạc 200 và một đồng 500, cộng lại 3 tờ cả thảy được 1 nghìn mốt, dư hẳn những một trăm (tôi vốn có gien con nhà kẹo kéo từ đời ông cố) để "boa" cho lịch sự !

Thế thì được, xếp ngay ngắn tôi quấn lại rồi đưa, bác ta quẳng ngay vào ngăn kéo (hú hồn luôn !Như vậy là tờ nào mặc kệ, không có vụ thối lại !) Định bước về nhưng sẵn hỏi thêm thủ tục chuyển qua hộ khẩu thường trú. Bác đưa ra 2 mẫu đơn in sẵn, bảo tôi đưa tiếp 2 nghìn và nói yên tâm, thủ tục nhanh lắm, chỉ lên đây nộp đơn (1 cửa) rồi 3 ngày sau là có hộ khẩu! Sướng thế còn gì. Tôi đành móc ra đồng cắc 5 nghìn nhưng không quên bảo bác đưa lại số tiền một nghìn mốt ban nãy!

Bụng cũng thấy vui vui, tôi ra chỗ để xe nhưng miệng lầu bầu: Đáng lý bác nhà ta phải sung sướng, phấn khởi khi được phục vụ nhân dân, nhờ nhân dân mà bác có công ăn việc làm chứ..., đằng này ký tờ đơn ai lại đi lấy một nghìn bạc..., 2 cái mẫu đơn bằng thứ giấy mủn vàng khè màu cháo lòng, "phô tô cọp bi" loang lổ, cả giấy má cộng lại không đáng đến ba trăm bạc (xin lỗi, giấy đó cho còn đánh thêm! Một tờ A4 to mịn mà trắng toát như bông bưởi chỉ có bảy chục bạc) thế mà làm mình mất toi tất cả những bốn nghìn, tiếc thật, chả gì cũng mua cho con được mấy cây kẹo mút !

Lần sau có đi ký đơn bà thề không quên đem hẳn theo một nắm tiền lẻ !

Tuesday, 11 December 2007

Mũ ơi là mũ




Thế là những ai có thói quen chăm chút, tỉa tót cho bộ cánh sành điệu khi ra đường phải đành xếp xó đống thời trang mũ bốn mùa, đủ màu đủ kiểu của mình lại Chỉ nay mai thôi là đến ngày toàn thể người dân VN, cứ ai bước ra đường hễ đã tót ngồi lên xe máy thì chẳng được đội cái gì khác hơn là chiếc mũ bảo hiểm (MBH) trên đầu. Thế cũng vui, anh đội, tôi đội, chúng ta cùng đội... Ai không có cứ việc móc hầu ra bao nộp phạt cho anh công an giao thông 150 nghìn, không cảnh cáo cảnh sói gì nữa.Ông nhà nước đã sắp xếp thứ tự rồi, từ tháng 9 chỉ đội MBH trên những đường quy định, từ 15 tháng 12/2007 đội hoàn toàn, ngõ hẻm ngoằn ngoèo ra đến đường quốc lộ, đường cao tốc gì, tất cả đều như nhau.

Thực ra cái mũ bảo hiểm của tôi, tôi đã mua từ vài ba năm trước, chẳng phải đợi đến bây giờ các ông nhà nước phải hô hào cổ vũ om xòm, tốn không biết bao nhiêu tiền của công sức. Chỉ có khác là lúc xưa nó đen đùi đủi, nặng lù lù một đống nên người ta chả gọi “nồi cơm” là gì… Bây giờ để cho hợp thời, hiện đại nên họ ra sức cải tạo “mông má triệt để” cho nó đỡ nặng, đỡ thô, đỡ xấu đi, cho có vẻ thời trang, màu mè hoa hòe hoa sói một chút, nhằm để khuyến khích chị em nào sợ ảnh hưởng, sợ làm xấu mất cái “mặt tiền” của mình.

Ngày xưa đi đâu đường dài thì mới phải lôi nó ra, còn bây giờ MBH như vật bất ly thân. Có nó kè kè một bên để bảo vệ, để che chắn, để “hứng đòn” khi chẳng may ta gặp tai nạn (lời giải thích của các ngành các cấp liên quan) Nó có ích cho ta bao nhiêu thì cũng gây ra lắm chuyện phiền hà, lắm lúc rách việc ra phết!

Như thân tôi đây, chỉ đơn giản là khi có việc đi chỗ này chỗ nọ phải gửi xe. Treo cái mũ ở xe thì lo ngay ngáy sợ mất, thực ra ở cái đất miền Trung, Tp Nha Trang này cũng chưa đến nỗi ba mét vuông một thằng ăn cắp. Nếu muốn gửi thì người giữ xe cũng vui vẻ xã giao “ứ ừ.. cứ để đấy”, nhưng nếu lỡ mất toi thì chả nhẽ bắt họ đền, lại đến cãi cọ lôi thôi, giữ xe chứ giữ gì … nên tốt nhất là cứ để yên vị trên đầu mà đây đây đó đó cho đến khi xong việc, thế lại gọn, đỡ lo quên hoặc mất mũ mà lại chắc hơn cả

Những ngày đầu đội xồm xồm cái mũ ra chợ, nhiều người ngạc nhiên trố mắt nhìn rồi buông một câu thật lãng xẹt " Ủa, bị sao mà phải đội MBH vậy?”. Dần dà nhìn mãi rồi họ cũng quen mắt, chẳng thấy ai hỏi han kiểu ấy nữa. Nếu hôm nào ghé siêu thị hay tiệm sách, ngày xưa họ thiết kế tủ gửi đồ làm gì tính đến khoản MBH, có nơi tiết kiệm, ngăn gửi đồ chỉ to bằng đúng gang tay. Thôi vậy, chỉ còn cách xỏ vào tay, đung đưa rồi tưởng tượng đang khoác túi xách da cá sấu của nhà thời trang Giani Versace!

Đấy, rầy rà là thế nhưng tôi thấy đặc biệt trong đợt bão lụt vừa qua, trời mưa tầm tã đến hàng chục ngày, loại mũ này xem ra đắc dụng! Mặc áo mưa xong đội thêm nó lên đầu là không phải lo mưa to gió lớn bay mũ bay mão gì. Nghiêm trọng hơn nếu gặp bão giữa đường thì không còn sợ cây đổ hoặc tôn bay ngói chém đến sứt đầu mẻ trán gì nữa, về khoản này MBH đáng được tuyên dương

Kể lại chuyện hồi đầu tháng 8 vừa rồi, khi tôi nhìn thấy tên thằng con trong danh sách học sinh lên lớp 6, ở một trường THCS nằm ngay ngã bảy kìn kìn xe cộ ngày đêm. Do thiếu can đảm cho con tự đi xe đạp, tôi biết phận mình sẽ phải làm bác tài cho nó hết năm học lớp 8 hoặc lớp 9, tức ít nhất phải 3 hay 4 năm nữa… Mỗi ngày hai lần, một tuần sáu ngày đưa đón. Riêng thứ hai và thứ sáu thì cả buổi sáng lẫn buổi chiều vì hai ngày này có thêm hai tiết Thể dục, bù lại những năm tiểu học nhà gần trường chỉ đi bộ vài phút, tôi ra tiệm chọn mua thêm cho cậu chàng cái mũ. Hai mẹ con cộng với hai thằng mũ là bốn, đi đi về về đến nay tính ra được vài tháng rồi.. Hôm qua nhìn thấy cái bandroll giăng ngang đường “Kể từ 15/12 đội…” cậu ta hỉ hả “mình chấp hành trước…”

Mũ là mũ vậy đấy. Thường thì già lão như tôi, mắt mũi đà kẻm nhẻm, có đội MBH hay không đội nhưng hễ đã chạy xe ra đường, suốt ngày chỉ lo ngay ngáy gặp phải bọn côn đồ phóng nhanh vượt ẩu, quân ma cô ma cạo chuyên dành đường lấn đất, đi đứng hỗn xược. Vô phước nó phang vào mình thì rồi mũ đi đàng mũ người đi đàng người, mà tai nạn thì trăm đường đâu có phải chỉ chuyên rình cái đầu ta mà nó "ghè" cho móp không thôi. Chân tay nguêu ngoao, thân thể chềnh ềnh ra đấy, chẳng gẫy cái nọ thì cũng sứt cái kia chứ Nói tóm lại chả phải có MBH là không còn tai nạn gì nữa. Quý vị nào rảnh rỗi mời thử đội một chiếc gọi là hàng hiệu (Honda, Yamaha hoặc Suzuki gì đấy!) cài khuy lại chặt cứng rồi thử cho xe chạy tông vào (nhè nhẹ thôi) xem xong có đúng là mình chả bị sứt mẻ tí gì nhờ có thần hộ mệnh MBH !!?? Nếu bảo có nó là chả còn tai nạn thì càng nguy hiểm hơn, bọn yên hùng xa lộ bây giờ đầy, cứ thế nó chụp cái "bảo hiểm" lên rồi tha hồ phóng bạt mạng...cần gì đến tai nạn mới chết, không ít người yếu bóng vía chỉ cần nghe tiếng gầm rú, xe lượn vèo vèo đã đủ ngã lăn ra đường mà chết ngóm rồi!!

Có lần tôi đã được chứng kiến cảnh xe mô tô "Đê vít Ạc Lây" của cảnh sát giao thông rượt đuổi người vi phạm. Lạy chúa tôi! Đâu khác gì cảnh trong phim "Ách sần" của Mẽo! Làm bà con nhân dân đang lưu thông trên đường hôm ấy phải một phen hú vía, mặt nào mặt nấy xanh như đít nhái...Ơn chúa phò hộ bọn nó chạy điệu nghệ quá nên cái "Ạc Lây" chỉ ngửi khói mà không tóm được tên bố láo nào!

Hê! Bỗng tôi lại nhớ ra thêm là sắp đến mùa cưới rồi, từ nay đến tết phải “dính” đến hai đám là ít. Lấy đâu ra xe hơi, tôi tưởng tượng cảnh xúng xa xúng xính nào áo nào váy, rồi cảnh quý cô quý bà điệu đàng, tha thướt xoa rê, xường xám, mi giả chớp chớp não nùng, nước hoa thơm lịm, ..rồi những nàng thiếu nữ xinh tươi, lả lướt ngồi trên “Éc hát”, “Bây xì” với lại “Ê lí dà bà ..” thời thượng, mới cáu mà ai ai cũng chồm hỗm trên đầu cái của nợ này thì… hực! hực! Thôi thôi, không ổn tí nào, phận mình lóc cóc cái xe máy đà cũ hoét, đã vậy thì một công hai việc, ăn chơi phải tốn kém, ngoài tiền bỏ phong bì còn phải tính thêm cả cái khoản "Tát-xi" nữa mới đủ bộ!
Viết để kỷ niệm ngày toàn dân VN (đi xe máy) chào tạm biệt mũ kiểu!